Main menu

Cà phê

Submitted by mrsinguyen on Tue, 18/12/2012 - 16:07

Trưa oi bức. Duỗi chân. Phin cà phê nhỏ giọt lười nhác. Vài tán cây đung đưa. Con đường xa xa uốn lượn. Dòng xe vẫn trôi đều. Vài tấm áo. Thi thoảng lại tiếng xe. Tỉnh giấc.

Cạn phin. Cho một tí đường. Chỉ một tí. Giữ lại cái vị ngọt đắng đặc trưng. Khuấy nhẹ. Nhấp một muỗng cà phê và để nó thấm dần trong miệng. Để nó lan ra. Vị đắng đậm đà. Một chút béo. Một chút thơm. Phảng phất vị ngọt. Ngọt đắng. Đắng mà ngọt.

Nếu ấn tượng từ muỗng cà phê đầu tiên là ngọt, dù chỉ ngòn ngọt. Bạn đã pha nhầm. Cà phê phải có đắng có ngọt. Nhưng bao giờ cũng phải là đắng. Đơn giản vì đó là cà phê.

Phần đường còn lại? Đừng tham của ngọt. Nó chỉ là thứ hào nhoáng, vô nghĩa. Đổ đi.

Cho cà phê vào ly đá. Cà phê tan dần. Cứ mỗi ngụm, đá tan ra, cà phê nhạt dần. Không có cái gì ngon hoài, ngon mãi. Để đến ngụm cuối cùng nó chỉ còn là một thứ nước đắng, không hơn.

Uống chậm. Tận hưởng cái chất ngọt đắng đó. Chấp nhận cái sự thật rằng ngụm cà phê nào rồi cũng nhạt dần. Ly cà phê nào rồi cũng cạn. Bài nhạc tuy dài cũng có lúc kết thúc. Truyện hay rồi cũng đến hồi kết. Thế giới hoàn mĩ chỉ là giấc mơ. Và nhận ra rằng vẫn còn nhiều ly cà phê khác.

Đắng thế. Cái cảm giác ban đầu đâu mất rồi. Lại thèm. Phải như thế. Để lại có cớ tìm một ly cà phê khác.

Mục tiêu của đời bạn: uống cà phê, không phải uống đường. Đường là một thứ gia vị làm đậm đà thêm hương vị cà phê. Một điểm dừng trong chuỗi đắng. Cái chuỗi đắng ấy làm nổi bật mỗi điểm dừng. Hãy tìm ra một tỉ lệ đường/cà phê cho riêng mình. Đường trong ly bạn có nhiều quá không? Bạn còn định thêm đường đến bao giờ? Sao cứ lầm tưởng đời bạn là đường pha cà phê?

Hôm nay xem gì. Hôm nay nghe gì. Hôm nay nghĩ gì. Hôm nay đã ở đâu.

Ngày mai có nghĩa lý gì.

Ta đang tỉnh hay ta đang mơ.

sưu tầm.

Tags: