Main menu

Tuyên Vĩnh Đao

Submitted by mrsinguyen on Wed, 07/12/2016 - 16:06

Chuyện bắt đầu thế này

Có một thư sinh, có 4 người bạn chí thân. Cuối năm làm tiệc đãi mời 4 người đến hàn huyên. Tiếc thay chỉ có ba người đến, còn một thì bận việc ko đến được.
Chủ nhà mến khách, nhớ bạn, ngồi bàn tiệc thở ngắn than dài:

Tiếc thay, người cần đến thì lại không thấy đến.

Than thở nhiều quá, khiến một trong 3 người bạn khó chịu, vùng vằng:

Vậy hẳn Mỗ chính là người không nên đến rồi, nói xong bèn bỏ về.

Chủ nhà hối hận đuổi theo giữ mãi không được, quay lại nhà nói với hai người bạn còn lại :

Kẻ không nên đi thì lại đi mất rồi

Một trong hai người vốn đã khó chịu, nghe thế bèn đứng dậy: Vậy hẳn người nên đi chính là ta

Chủ nhà bối rối quá không biết làm thế nào, bèn luống cuống chữa cháy:

Người ta nói không phải là ngươi

Nghe đến đây, thì người bạn cuối cùng dù hàm dưỡng rất tốt cũng không thể chịu nổi và đứng dậy đi nốt.

Còn lại mình chủ nhà với bàn tiệc dở dang.

Trích đoạn trong Tuyên Vĩnh Đao - Tiểu Đoạn